Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf _NGUOI_THAY__NHAT_HUY.swf 010_Bong_Hong_Do_copy.png 0003_BAN_TAY_EM__XUAN_QUYNH.swf GUI_NGUOI_PHU_NU_TOI_YEU.swf CUUNON_CHUC_TET.swf 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Chuc_mung_2011.swf Yen_cam_hoa.jpg Lienkhuctrung_thu.swf Sinh_nhat.jpg Ben_van_tinh_yeu.mp3 Gap_mat_thay_Khoa_tai_Ha_Noi.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf Uan_mua_xuan_uyen_bong_chuyen.swf KdungHN.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Kim Dung - Yêu văn và dạy văn..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Duyên dáng Việt Nam > Hà Nội ngàn năm văn hiến >

    Nỗi niềm... mưa!

     
    Nhìn mưa dễ sinh buồn. Những sợi mưa uể oải mang niềm hoài vọng cho trái tim thi sĩ, những hạt mưa không có hình hài đưa tâm trạng con người vào nỗi nhớ nhung vô cớ...

     

    Hà Nội có những ngày mưa khiến đôi người bạn phải bật cửa đội mưa để tìm nhau. Lúc ấy mưa là tiếng gọi không có âm thanh, là lời thì thầm rất mơ hồ như mây đang tự hóa thân thành một bản thể khác.

     

    Tách cà phê tỏa khói thơm, phả hơi nóng vào đôi bàn tay vừa dầm trong mưa lạnh giá. Những giọt cà phê lặng lẽ rỏ vào lòng tách trắng, nó có vị đắng ngọt ngào, có hương mê hoặc... còn ngoài kia mưa đang thảng thốt rào rào, đang âm thầm thánh thót hay đang mơ hồ lơ đãng bay lướt không gian... Đó là trận mưa “tri kỷ”, trận mưa lay phay, không ra một trận, cứ rỉ rả kéo dài, cứ đê mê trầm lắng như cung đàn tân hôn với tiết tấu lạ lùng chỉ riêng mưa có.

     

    Giêng hai, mưa bụi phủ trắng những bông cúc muộn, chắc mưa này là hồi quang, là điệp khúc của trận mưa đông làm mờ ảo nhành mai trước tiết đại hàn.

     

    Hình như tranh phố Phái không có mưa hoặc rất ít mưa?

     

    Phải chăng mưa bay như phấn thông ấy là nét nhòe tài hoa của bức tranh lụa làm bông hoa đã thành cánh bướm, ngọn tháp rêu phong cũng khoác áo choàng voan, không như nét cứng cáp dứt khoát của sơn khắc, nét thô nháp quằn quại của sơn dầu, nét vàng son lóe sáng của sơn mài cổ điển?

     

    Tháng bảy, nỗi mưa Ngâu còn xa cách nhớ thương làm rộn lòng người đến bao giờ? Con sông trời sông đất cứ duềnh lên vì mối tình thủy chung mà oan khuất của Ngưu Lang- Chức Nữ từ nghìn thuở trước đến sau này nghìn thưở. Nỗi xa cách vì ông trời độc ác khiến đàn chim ô Thước phải động lòng trắc ẩn bắc cầu cho giọt lệ đỡ rơi. Và nỗi xa cách khắc khoải làm người hóa đá hãy còn kia, và bao nỗi xa cách khác nữa, nếu đong lên hẳn phải đầy tràn con sông Cái Ngân Hà, nỗi xa cách ấy đâu đã hết, mưa đâu đã rửa hết cho người!...

     

    Có những đêm mưa, nằm mãi không ngủ được vì tiếng mưa thì thào trên hàng cây mái phố. Tiếng gì xa vắng thế? Tiếng gì như hơi thở dài to dần lên, xoẹt qua tai rồi lại nhỏ dần đi và mất hút vào mưa? Chiếc xe nào đi vội trong mưa, bánh xe xiết vào làn nước, tưởng như nhìn thấy hai làn nước hình dẻ quạt tóe sang hai bên trong ánh đèn vàng chóe.

     

    Sáng mai, trận mưa làm đường phố sáng lên, cây cối tinh khiết sạch sẽ, tươi tắn như gái dậy thì. Bụi bặm đã tan đi trong mưa, chỉ còn lại băng trinh và nõn lộc. Bàn tay của trời thành phép lạ. Và Hồ Gươm đầy lên, chan chứa, như rộng ra, mênh mông hơn, lùa cái mát lạnh lên đường cho áo mình như mỏng đi trong thông thoáng. Có thể đứng trên bờ khỏa bàn tay xuống nước hồ tươi rói nước mưa, cho cái lạnh thấm tận gan bàn chân, chợt nghĩ rằng mình là người thứ bao nhiêu triệu được hưởng cái niềm vui sướng này.

     

    Bình rượu trên nóc tháp Hòa Phong kia có đầy lên thứ rượu trời không nhỉ? Nước mưa giữa trời trong vắt, ngọt lành, chạm vào đầu lưỡi đã rùng mình, có làm ngây ngất những linh hồn đang chập chờn bay trên thành phố quê hương, dù ở thế giới bên kia cũng không thể nào từ bỏ những con đường quen thuộc, nơi có bao nhiêu yêu thương kỷ niệm, nơi có những trận mưa nao lòng... Đất Bắc Hà là thế, con người Bắc Hà là thế.

     

    Những cơn mưa vui, mưa sạch, những cơn mưa thấm đẫm lòng mình tựa tình bạn thâm giao, như tình yêu viên mãn, như chị bên em, như mẹ cho con, như nỗi thức tỉnh sau cơn mộng đẹp khiến người bàng hoàng...

     

    Mùa giông tố, sau cơn bão nặng nề tàn bạo, là những trận mưa rả rích, tràn đầy, lành lạnh. Mưa đền cây đấy. Khổ thân những gốc cổ thụ ở ngã ba ngã tư nào, thân mục ruỗng tự lúc nào không biết, nay đành gục ngã trước phong ba. Thương cho cây non chưa cứng cáp, còn chưa đủ rễ, đã gãy cành rụng lá trước gió dập mưa vùi!... Trước cảnh ấy trời cũng phải xót thương, cho mưa về đền đáp, cho nước mát tưới nhuần. Sự tàn ác nào, dù là của trời đất cũng phải có thừa trừ. Tựa như sau cơn lũ tàn phá, phù sa đọng lại cho mùa sau tươi tốt. Còn con người thì sao, khi kẻ gây tai họa cho người khác xong vẫn nhởn nhơ phè phỡn?

     

    Tháng mười trời màu bạc, người lạnh hai vai. Con rươi sắp trở về gọi vỏ quýt thìa là để thơm từ bếp này sang góc phố khác. Chợt một trận mưa nào, trời như chuyển mình, mây không tươi sáng cũng không âm u, mà cứ rập rình những đám mây không ra dầy không ra mỏng cho lắc rắc chút mưa trêu ngươi. Mưa rươi đấy. Con rươi nhỏ tí mà đủ sức làm bầu trời chuyển động theo mình, cho trời có mưa rươi.

     

    Có anh chàng nào hơi “tục tử” một chút bỗng động lòng, không phải động lòng hồ hải bốn phương như Từ Hải mà chỉ động lòng nhớ... món mộc tồn. Hàng Lược, chợ Châu Long, Nghi Tàm- Quảng Bá... đấy! Cái mùi hôi hôi gây gây cố hữu của khói ám xà nhà, cái màu nâu xỉn của bàn ghế ít được cọ rửa, cùng hơi quần áo tạp nham “tứ chiếng”, những câu chuyện bỗ bã ồn ào trong hơi rượu say, cái mùi nồng nồng của bát đĩa loại rẻ tiền hàng ngày tẩm hương dã cẩu không có nước sôi xà phòng bột xà phòng kem đụng đến... Những “điểm hẹn” này vào những ngày mưa rươi bận rộn hẳn lên. Mưa rươi đã lùa thực khách đến các “xa lông cẩu nhục”...

     

    Mưa rươi có gọi là mưa thu được không? Những đêm mưa thu buồn phiền rả rích trên mái lá, tầu tiêu. Nếu mưa phùn là hiền dịu, mưa rào là dữ dội thì mưa thu ra sao nhỉ? Mưa trên mái ngói có âm thanh riêng. Mưa trên mái tôn thật phũ phàng. Mưa thu hình như không có tiếng, vậy mà nó có thể làm nát gạch, mủn tường và khốn khổ cho những ai thiếu một mái ấm gia đình mà nương tựa. Họa chăng chỉ có đôi người đang say nhau, đang mơ trong nhau, sẵn sàng choàng chung một tấm vải mưa mà đi, có thể đi đến cùng trời cuối đất, mặc kệ đầu ướt sũng, vai nặng chịch (nặng vì mưa hay nặng vì tựa vào nhau?), chân lạnh buốt...

     

    Thâm Tâm có câu thơ: “Cuối thu mưa nát lòng dâu biển” để tả cái dai dẳng và quái ác đó, nhất là khi mùa thu bàn giao không gian cho mùa đông thì những sợi mưa đã biến thành những con dao vô hình nhưng rất thực cắt cứa vào da thịt người. Quần áo mỏng, màu cũng mỏng phải nhường chỗ cho len dạ, khăn quàng màu sẫm, nặng nề đôi chút.

     

    Mưa mùa nào cũng vui ít buồn nhiều. Từ cái xô bồ, tầm tã của mưa rào, cái bẻ bai của mưa dầm đến cái âm u của mưa phùn, nhẹ nhàng của mưa xuân... mỗi người tức cảnh sinh tình như người thích ăn nhạt, kẻ ưa mặn, người thích béo, kẻ ưa gầy...

     

    Hà Nội vốn gồ ghề, nằm trên nhiều “cốt” khác nhau. Mái phố lại khấp khểnh. Mưa làm cho người vui vì mát mẻ, có kẻ khổ vì úng ngập, lại có người vui vì căn phòng như có thêm tiếng đàn mưa, cũng có kẻ suốt đêm không thể ngủ vì phải ngồi trên giường mà đội nón và trùm vải mưa hứng giột.

     

    Song, mưa vốn công bằng. Mưa rải đều tưới khắp. Còn lẽ bất công mưa nào có biết, có gieo. Tại con người thôi. Vậy sao lại oán mưa cho oan uổng?

     

    Hãy cứ để mưa sống cuộc đời mưa gió của mình, dù mưa đó là của thi nhân đầy cảm hứng, hay háo hức của chàng “đệ tử Lưu Linh” cần nhậu nhoẹt... để mưa có thêm nghĩa lý, dù mưa đó vào mùa nào, vào lúc nào...



     

    Băng Sơn


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Kim Dung @ 14:48 04/09/2009
    Số lượt xem: 1009
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến