Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf _NGUOI_THAY__NHAT_HUY.swf 010_Bong_Hong_Do_copy.png 0003_BAN_TAY_EM__XUAN_QUYNH.swf GUI_NGUOI_PHU_NU_TOI_YEU.swf CUUNON_CHUC_TET.swf 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Chuc_mung_2011.swf Yen_cam_hoa.jpg Lienkhuctrung_thu.swf Sinh_nhat.jpg Ben_van_tinh_yeu.mp3 Gap_mat_thay_Khoa_tai_Ha_Noi.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf Uan_mua_xuan_uyen_bong_chuyen.swf KdungHN.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Kim Dung - Yêu văn và dạy văn..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Sắc màu

    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Nguyễn Kim Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:56' 13-08-2009
    Dung lượng: 3.6 MB
    Số lượt tải: 5
    Mô tả:

    Ca khúc: SẮC MÀU
    Sáng tác: Trần Tiến
    Thể hiện: Trần Thu Hà
    *****
    Nơi phố thị ồn ã những thanh âm, rộn rã những sắc màu, dòng đời cứ thế tấp nập chảy trôi, thật khó có thể xác định được ta đang ở đâu, ta đang làm gì hay thực sự cảm thấy như thế nào về tất cả. Lắng nghe một chút thôi giai điệu của Sắc màu để thấy rằng chưa ở đâu, những hình, những nét, những màu trong kiếp người hiện lên rõ nét và giàu ý nghĩa đến thế

    Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng,
    Một màu xanh chấm thêm vàng cánh đồng hoang

    Nguồn: xihalife.com


    Một cánh đồng hoang xanh hết tầm mắt, điểm những bông vàng. Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong những giây phút đặc biệt phải là cái hình ảnh quen thuộc nhất, in sâu nhất trong tâm trí người ta. Và đó là những sắc màu của ngày thơ bé. Hình ảnh kỉ niệm vẫn tiếp tục được vẽ ra:

    Một màu nâu nâu, một màu tím tím,
    Màu nâu tím mắt em tôi ôi đẹp dịu dàng

    Một đôi mắt xa xôi – một hình ảnh mà hẳn là đã cách xa thời điểm hiện tại lắm rồi – hiện lên trên nền cánh đồng hoang với màu nâu tím đậm nhẹ nhàng. Man mác, dàn trải những câu hát đầu tiên là cảm giác nuối tiếc một không gian xơ xác và bình yên. Điều ấy gần gũi với mỗi người lắm. Chẳng phải mỗi lúc mệt nhọc, mỗi lúc “quá mệt kiếp người" (Trịnh Công Sơn) người ta vẫn thường hướng về ngày thơ bé hồn nhiên vô tư lự đó sao?

    Một màu xanh lam, chấm thêm màu chàm
    Thời chinh chiến đã xa rồi - sắc màu tôi yêu

    Sẫm màu áo lính của một thời bom rơi đạn nổ, một thời không thể quên với bất cứ ai đã trải qua, một thời không có những sắc màu trung tính.

    Một màu đen đen, một màu trắng trắng.
    Chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng


    Chiến tranh là đau thương mất mát, và đời người luôn có những lúc chia ly vĩnh viến. Những người đã cùng ta đi suốt một quãng đường rồi cũng sẽ rời bỏ ta, để đi theo con đường riêng của họ, cho dù là con đường dẫn đến cái ngả cuối cùng của vận mệnh.

    Đen và trắng – màu của tang thương, cứ vội vã đi qua như vậy. Chợt thảng thốt nhận ra rằng cuộc đời dài là vậy, gió bụi là vậy, buồn khổ chia ly, sướng vui gặp gỡ là vậy, rồi có lúc cũng sẽ trôi đi như gió thoảng, đến điểm cuối cùng tất cả bỗng hóa ra chỉ là đơn sắc “trắng – đen” mà thôi!

    Một đêm nhớ, nhớ ra mình một mình...


    Mới hay tưởng rằng mỗi người một khác. Nhưng xét đến cùng, trong những giây phút cô quạnh, thì ai ai cũng thế, ai ai cũng như soi thấu cả cuộc sống của mình và tìm thấy sự tương đồng với bao nhiêu kiếp người khác.

    Một đường cong cong, nối bao đường vòng,
    Họa người dưng nhớ khuôn mặt bắt hình dong
    Một đêm trong chơi vơi, làm sao vẽ bóng tối ,
    Làm sao vẽ cánh hoa đêm không màu

    Còn nhớ có nhiều nhạc sĩ đã từng nói họ đến với âm nhạc như đến với một cơ duyên , nhưng đối với Trần Tiến mà nói thì âm nhạc như là nguồn sống để giúp ông vượt lên bao nỗi đau trong cuộc sống, và có thể coi Sắc màu là đứa con của định mệnh.

    Khi nhạc sỹ đối mặt với sự sống và cái chết trên giường bệnh, Sắc màu đã ra đời như một sự chiêm nghiệm về kiếp người. Cuộc đời có “vô” mới có “hữu”, nói về cái mênh mông của đêm thâu để thấy kiếp người mỏng manh, xót xa nhiều quá nhưng bền bỉ và đáng trọng đến như thế nào…

    Như cành cây khô trôi ngược dòng, từ bóng tối tới miền sáng, nhạc sĩ phiêu du trong mê cung của tiềm thức bỗng, chốc quay trở lại với đời thực. Từng thanh âm như vang lên những nghiệm trải về kiếp phù sinh, Sắc màu chất chứa những cung bậc phiêu lãng

    Một đêm nhớ nhớ, nhớ ra mình một mình
    Một đêm nhớ nhớ ra mình đã ở đâu đây
    Một đêm trong đêm thâu một vầng sáng chói lóa
    Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình

    Cái bản thể cô đơn như bị chôn giấu sau nỗi đau tinh thần và thể xác, bất chợt cựa quậy giữa bóng đêm dày đặc và sâu hun hút, những thổn thức thăm thẳm trong lòng trỗi dậy. Còn lại một mình, đứng trước vòng quay sinh tử đời người, con người trở nên nhỏ bé, nhỏ bé đến vô hình.

    Giai điệu của bản nhạc cứ ngày càng thẳm sâu, vút cao hơn, đầy trăn trở. Những sắc màu cứ nối tiếp nhau như những thước phim câm với hình ảnh lướt nhanh, chỉ đơn giản là những khoảng thời gian với những mảng màu riêng biệt, vậy mà vẽ ra đủ những thăng trầm biến động.

    Đi qua những dâu bể của đời người nhưng rồi ta cũng chẳng còn lại gì, ngay cả chính ta cũng tan biến vào hư không…

    • Nhi Nhi

    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến