Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf _NGUOI_THAY__NHAT_HUY.swf 010_Bong_Hong_Do_copy.png 0003_BAN_TAY_EM__XUAN_QUYNH.swf GUI_NGUOI_PHU_NU_TOI_YEU.swf CUUNON_CHUC_TET.swf 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Chuc_mung_2011.swf Yen_cam_hoa.jpg Lienkhuctrung_thu.swf Sinh_nhat.jpg Ben_van_tinh_yeu.mp3 Gap_mat_thay_Khoa_tai_Ha_Noi.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf Uan_mua_xuan_uyen_bong_chuyen.swf KdungHN.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Kim Dung - Yêu văn và dạy văn..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Yêu văn và dạy văn > Tác giả - Tác phẩm >

    Màu em

     

    NHỮNG GAM MÀU CÁT MIÊN
    Nhà Thơ Nguyễn Hữu Quý 
    Thơ, thường vậy, muôn đời nay vẫn chứa trong nó hoạ và nhạc. Màu sắc và âm điệu góp phần làm nên thơ, qua sự sáng tạo nhào trộn của người cầm bút. Tuy nhiên, những cái được gọi là nhạc là hoạ trong thơ ấy đã được cảm xúc hoá và mang dấu ấn riêng của tác giả. Hiện thực có thể chỉ là một nhưng sự cảm nhận suy ngẫm về nó là muôn vàn, là đa thanh, đa sắc, đa điệu. Cát Miên chọn cho mình một cách gọi khác về màu, vượt qua những xanh đỏ tím vàng lục lam chàm tím là em: màu em, có gì đó khác thường chăng?

    Đoàn Phú Tứ đã có Màu thời gian: Màu thời gian không xanh / Màu thời gian tím ngắt; và sau này Tế Hanh khi đứng ở bờ bắc sông Bến Hải, bên cầu Hiền Lương thời đất nước chia đôi đã thổn thức: Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị... Màu em của Cát Miên, cách gọi ấy không khác, không phải là sự sáng tạo đầu tiên.
         
    Cái sự khác mang dấu ấn Cát Miên là ở chỗ, nữ tác giả này hình như muốn màu hoá những tâm trạng, những cảm xúc, những suy ngẫm về cuộc sống của mình. Màu em, đấy là màu xanh của cây cỏ, thiên nhiên trong sự biết ơn đất đai nguồn mạch Tổ quốc, quê nhà:

    Em khoác lên mình màu xanh
    Nghe mầm non bật từ lòng đất
    Mạch nguồn tràn lên tán cây
    Phố xanh – Em xanh

                                          (Màu em)
         
    Những câu thơ hiền lành, dung dị nhưng đằm lắng. Thắm thiết những màu xanh tươi tắn hiển hiện khắp nơi. Xanh cây, xanh phố, xanh em…màu xanh ấy chính là cuộc sống, thiên nhiên con người chan hoà gần gũi thân thiết bên nhau. Một tình cảm bao la dành cho quê hương đất nước. Từ màu xanh được sinh ra từ mạch nguồn đất đai đó, không ít lần ta gặp gỡ hình ảnh quê hương thân thuộc trong thơ Cát Miên.
         
    Quê nghèo, cát trắng gió Lào, lam lũ. Bao kiếp người đi qua trên vùng đất khắc bạc, nắng lửa mưa dầm, một thời chiến tranh tàn khốc. Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời vẫn không đủ hạt lúa củ khoai nuôi người. Thế hệ @ không phải không có người cảm nhận rất sâu nỗi truân chuyên nhọc nhằn của quê hương mình như Cát Miên:

    Cha vác cày ra đồng
    Mùa níu trũng bước chân
    Từng đường cày cha lật
    Chôn chặt hơi thở sâu

    Mẹ gánh mùa rao bán
    Thập thững bước thấp cao
    Con mang mùa ra phố
    Xua đi chút ồn ào.
       

                   (Đêm chuyển mùa)
         
    Quê ấy, Quảng Trị ấy, cũng là một phần xanh trong màu yêu thương vô bờ bến của Cát Miên. Vùng đất này tôi đã từng sống, từng bươn chải, từng lăn lóc, từng la đà với gia đình, bè bạn, đồng đội nên khi đọc những câu thơ này của Cát Miên lòng rưng rưng quá:

    Trải qua những thăng trầm
    Một giọt nước cũng thấm hồng giọt máu
    Một tấc đất làm sao đủ ấm?
    (Cho những người nằm lại nơi đây!)


                                    (Quảng Trị xanh)

         
    Những người nằm lại dưới cỏ ở Vĩnh Linh, ở Cồn Cỏ, ở Thành Cổ, ở nghĩa trang liệt sĩ Đường Chín, nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, ở Quảng Trị này chắc cũng ấm lòng hơn khi nghe rõ tiếng lòng của một người làm thơ trẻ, rất trẻ sinh ra từ mảnh đất này:

    Sáng xuân nay con về bên Thành Cổ
    Nghiêng mình đa tạ màu xanh


                                 (Quảng Trị xanh)
         
    Như vậy, màu xanh không chỉ là màu xanh đơn thuần nữa mà nó đã mang trong đó sự tri ân, lòng biết ơn sâu sắc. Màu đã thành cung bậc của tình cảm, là biểu tượng, là ẩn dụ của hình ảnh thơ. Tôi quý Cát Miên ở điểm này, trong khi một số bạn trẻ làm thơ có xu hướng thoát ly dân tộc, đoạn tuyệt quá khứ, vô cảm trước cái chung thì Cát Miên vẫn có những câu thơ, bài thơ đau đáu về chiến tranh, về quê hương. Dù là thế hệ hậu sinh nhưng Cát Miên vẫn giàu lòng trắc ẩn, thương cảm những thân phận thiệt thòi sau chiến tranh. Nhìn người đàn bà đi qua chiến tranh, phủ tàn tro lên tóc, Cát Miên nghe được từng giọt thời gian tí tách nhỏ xuống mảnh đất bạc màu lạo xạo sỏi đá và mảnh bom đạn còn sót lại:

          Người đàn bà ra nông trường khi đêm chưa tan
          Nặng nhọc đưa lưỡi dao trên đôi tay sần sùi vết sẹo
          Tỉ mẩn rạch
                         hứng
          Tiếng thời gian nhỏ giọt
          Trắng - đất - cằn.

                                   (Tiếng thời gian)
         
    Màu nâu của Cát Miên là màu của những hồi niệm thấm thía tình mẫu tử, phụ tử. Những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với quê hương nghèo khó, trong đó mẹ cha trở thành hình tượng trung tâm của một đoạn đường thơ. Những câu thơ viết về mẹ, cha của Cát Miên đầy hiếu nghĩa:

          Em khoác lên mình màu nâu
          Lũ chim sẻ cất tiếng hót
          Chiếc áo ai bỏ quên ngày xưa?
          Bạc sờn áo mẹ


                                   (Màu em)
         
    Chẳng có gì to tát cả, chiếc áo bạc sờn của mẹ in bao dấu tích thời gian, đầy những nắng mưa giông bão được lưu giữ vào thơ như nỗi thương nhớ khôn nguôi để rồi dù đi đâu về đâu khi ngóng vọng về Mùa vẫn dâng dâng bấy tảo tần chiu chắt:

          Tháng năm
          Mùa đổ xuống đồng
          Mẹ khom lưng
                             gặt
          Mênh mông chín vàng
          Quờ tay đưa lưỡi liềm sang
          Gặt bông lúa trĩu
          Gặt ngang bóng mình


                                (Mùa)
         
    Rõ ràng, Cát Miên không xem nhẹ chất đời sống và cảm xúc trong thơ. Người làm thơ này biết lẩy ra từ hiện thực đời thường những chi tiết, hình ảnh, nhân vật để mang vào tác phẩm của mình. Thông qua đó, tác giả chia sẻ, giãi bày, gửi gắm những thông điệp, những hàm ơn với cuộc sống. Đọc những Đêm chuyển mùa, Giấc mơ cha, Mùa, Đàn bà lỡ thì, Tiếng thời gian, Lạc, Gửi chị..., ta thấy khá rõ điều đó. Chính cảm xúc mạnh mẽ đã cho Cát Miên có những thăng hoa sáng tạo bất ngờ. Trước nấm mồ người chị chết trẻ, Cát Miên thổn thức:

    Em ngồi đan mấy mùa xuân     
    Thắp lên mộ chị những tuần trăng non

                                   (Gửi chị)
         
    Và, như một lẽ tự nhiên, tình yêu trong Cát Miên cũng được mã hoá với những màu đặc trưng. Tím là màu của nỗi buồn, của những bâng quơ, mênh mang và đỏ là màu của những mãnh liệt khát khao tươi trẻ:

            Em khoác lên mình màu tím
            Đánh thức nỗi buồn bâng quơ
            Bằng lăng bung nơi cuối phố                                      
            Nghe lòng mênh mang
            Em khoác lên mình màu đỏ
            Con tim rực nỗi khát khao
            Phố cũng dường như chật lại
            Nụ hôn em trao


                                (Màu em)

         
    Khi yêu, thời gian, không gian dường như cũng chuyển hoá hết vào cô gái trẻ, những vô tri vô giác ấy bỗng nhiên trở thành nghệ sĩ cất lên nỗi nhớ diết da và Cát Miên lại có thêm một màu nữa cho mình, đó là màu nhớ:

           Những chiếc lá trên phố
                                   chao chát rụng
          Những mặt hồ trên phố
                                    run rẩy rung
          Những sợi nắng đứt dây
                                   buông mành tối
          Người nghệ sĩ
                              chuyển gam màu tóc người thiếu nữ
          Trắng!
                   Khi em nhớ anh.


                             (Em nhớ)
         
    Trong mảng thơ tình yêu, màu trở đi trở lại khá nhiều lần với Cát Miên. Có thể nói, màu là phương tiện để Cát Miên gửi gắm và ký thác tâm hồn mình. Khi nó là cái rất cụ thể như màu ngói đỏ của ngôi nhà tình yêu Mưa / Rơi / Rơi / Tiếng violon cao vút / Giọng tôi cao vút / chú chim non cứ đợi chờ / Sau mái hiên / Căn nhà ngói đỏ; khi là màu xanh lặng lẽ của những chiếc lá Vươn ra từ cành khẳng khiu làm cho Mùa xuân xanh thêm; khi kín đáo một màu đêm dằng dặc về trú ngụ trên mái tóc người thiếu nữ lúc tràn ngập nỗi nhớ thương anh …Gió lùa trên lối vắng / Mình em và khoảng lặng/ Nói lời yêu trong đêm; khi là màu sắc cùng với thanh âm của một cơn gió đêm trên biển Màu gió rất xanh / Tiếng gió rất mỏng trong sự giao hoà lứa đôi thật nồng nàn Em tựa lên trăng / Anh hoà trong gió / Dập dồn sóng thở / Em tan vào anh, khi chia xa thì bước chân anh thành vết xước đời em và cơn mưa hình vương miện cũng nhuộm màu tím biếc, màu của thuỷ chung muôn thuở; khi đó là màu của nỗi buồn nơi phố xá ồn ào để rồi chiếc cầu vồng bảy sắc kia cũng không còn lộng lẫy lung linh như thời thơ bé nữa mà Chợt cơn mưa chiều sót lại / Cầu vồng khoác màu em…
         
    Thơ, trong một chừng mực nào đó là phát ngôn của con người về quan điểm sống. Thơ Cát Miên có độ thật thà trong sáng, người thiết lập những xác tín chân thành về cuộc sống nói chung và tình yêu nói riêng. Đó là khao khát được sống hết mình, được hiến dâng như:

          Những cây nến
         Suốt một đời
          Cháy cạn mình
          Để rồi
          Trơ cái tim than.


                       (Nến)
         
    Với tình yêu cũng quyết liệt và tự tin không kém:

          Em tin vào định mệnh
          Định mệnh sắp đặt Em người con gái thế kỷ hai mốt
          Và Anh người đàn ông của thế kỷ hai mươi
          Mặc thế gian cho là phù phiếm…
          Khi Chúa đóng đinh trên cây thập giá
          Em tự đóng mình vào Anh.


                                    (Định mệnh)
         
    Màu em của Cát Miên không tạo ra một giọng điệu gây sốc với bạn đọc. Thơ Cát Miên không mung lung, càng không bí ẩn, nhưng nhiều chất đời sống. Tình cảm, giản dị, trong sáng, có lẽ đó là hướng đi của người thơ trẻ Cát Miên. Tôi mong có một Cát Miên lao động nghệ thuật công phu hơn, tìm tòi hơn, tưng tẩy hơn. Thơ cần phải huyền ảo và đa tầng, đa nghĩa với những sáng tạo cấu tứ, ngôn ngữ mang dấu ấn rõ nét của riêng mình. Những đòi hỏi có thể quá cao so với một cây bút đang còn quá trẻ như Cát Miên nhưng không thể nào khác được bởi đó là Thơ.
                                 
    Tháng Giêng, Kỷ Sửu 2009                                            
    N.H.Q

     
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Kim Dung @ 07:07 31/05/2009
    Số lượt xem: 734
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến